Trở nên giỏi hơn trong việc chọn người yêu

23/01/2025

Trong một thời gian dài, có vẻ như chúng ta chỉ luôn "xui xẻo" trong tình yêu. Chúng ta đã dành ba năm với một người, thật đáng buồn là mọi chuyện rất hỗn loạn và cuối cùng, họ đã rời bỏ chúng ta để đến với một người cùng công ty. Sau đó, một đối tác khác xuất hiện - với một khởi đầu đầy hứa hẹn - hóa ra lại khá lạnh lùng và khinh thường. Sau đó, là một người gần đây nhất, mặc dù đôi khi không thể phủ nhận là dịu dàng, nhưng họ không bao giờ có thể hoàn toàn hiện diện hoặc cam kết với mối quan hệ.

Tất cả những điều này xảy ra có vẻ như là một loạt các tai nạn. Cho đến khi bạn chậm lại, có lẽ có một người bạn hoặc một nhà trị liệu tốt bụng và thông minh nào đó cho bạn biết về cái gọi là "mô hình mối quan hệ" của chính bạn và khuyến khích bạn tìm hiểu về một mô hình mối quan hệ tốt hơn. Có thể, trong một thời gian dài, bạn đã chọn đóng vai một "nhân vật" - chúng ta sẽ tìm ra đâu đó bên trong mình - không cho phép các mối quan hệ phát triển bền vững. Chúng ta đã có thể đã né tránh một khả năng: Tình yêu được đáp lại. 

Và chúng ta có thể làm như vậy vì tuổi thơ của chúng ta đã dạy chúng ta rất nhiều về nhu cầu thích nghi với cha mẹ khó tính hoặc không sẵn sàng. Trong những năm đầu đời, ưu tiên cảm xúc hàng đầu của chúng ta có thể là: 'Làm sao tôi có thể sống sót khi ở cạnh một người đáng lẽ phải yêu thương tôi đúng mực nhưng lại không?' Và thậm chí quan trọng hơn: 'Làm sao tôi có thể đảm bảo rằng nhận thức sự thiếu thốn của mình là hợp lý?' Khi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải chịu đựng, trẻ em có một khả năng rất đáng lo ngại (nhưng cần thiết để sinh tồn ở thời điểm đó) là bỏ qua những nhu cầu của mình hoặc định hình lại rằng nguồn gốc của sự thờ ơ là chính đáng.

Do nhận thức trên, qua thời gian, chúng ta đã trở nên quá giỏi trong việc chọn lọc một cách mù quáng, giờ đây nó có thể ảnh hưởng đến cách chúng ta tiếp cận mọi ứng viên trên con đường yêu đương của mình. Để chống lại điểm yếu của mình, chúng ta có thể - sau bất kỳ cuộc hẹn hò đầy hứa hẹn nào - tự hỏi mình một câu thẳng thắn: 'Chúng ta có thực sự, thực sự nghĩ rằng người này có thể có đủ khả năng tâm lý để cho phép phát triển một mối quan hệ tử tế và trưởng thành về mặt cảm xúc hay không?'

Để mở rộng câu hỏi của mình, bạn có thể xem xét một số gợi ý như sau:

— Liệu họ có thể bình đẳng với chúng ta, hay số phận của chúng ta luôn là người phải chủ động giữ mọi thứ lại?

— Họ có thể chăm sóc chúng ta như chúng ta chăm sóc họ được không?

— Tình hình này có thể sẽ như thế nào trong hai năm nữa? Và năm hay mười năm nữa? 

— Họ có thể trông đáng yêu, nhưng họ khôn ngoan đến mức nào, họ có thể có sự ổn định và lòng tốt đến mức nào?

— Chúng ta có thể bị quyến rũ bởi sự dí dỏm và vẻ ngoài kịch tính của họ, nhưng liệu họ có bao giờ ngừng hành động như trẻ con và coi chúng ta như những người trưởng thành không?

— Chúng ta có thể bị rung động trước vẻ xa cách và u sầu của họ, nhưng những rắc rối của họ có thể cho phép họ hòa nhập với người khác không?

— Chúng ta có thể bị ấn tượng bởi sự nghiệp của họ, nhưng đôi khi, họ có thể gác lại công việc vì chúng ta hay không?

— Tóm lại, nếu cuộc sống của chúng ta phụ thuộc vào mối quan hệ đó (và theo một cách nào đó thì đúng là như vậy), thì chúng ta có nên tiếp tục không?

Chúng ta nên phát triển đôi tai nhạy cảm như tai thỏ để nhận ra những dấu hiệu của sự kìm nén cảm xúc, sự thiếu chín chắn, sự gian xảo và sự bế tắc – loại tai mà người khác có được mà thậm chí không nhận ra. Dần dần chúng ta nên học cách làm những gì chúng ta vẫn luôn tuyên bố mình đang làm: tìm kiếm tình yêu – không phải sự dày vò sung sướng hay sự thờ ơ hấp dẫn, sự trốn tránh mệt mỏi hay sự bỏ rơi đắng cay.

Chúng ta nên tự hào khi thể hiện sức mạnh mới khám phá của mình "liệu người này có thể yêu tôi một cách trưởng thành không" và áp dụng nó vào bất kỳ ai đến với chúng ta. Đó có thể là một trong những khả năng quan trọng nhất mà chúng ta nuôi dưỡng để có thể tử tế hơn với chính bản thân mình. 

Nguồn: https://www.theschooloflife.com/article/getting-better-at-picking-lovers/